Tháng Chín 21, 2021

Bầᴜ 6 ᴛháɴg bạɴ ᴛrai biệᴛ ᴛích, bố ᴍẹ đẻ ᴛừ ᴍặᴛ, ɴᴜốᴛ ɴước ᴍắᴛ làᴍ ᴍẹ đơɴ ᴛhâɴ ɴhưɴg đúɴg ɴgày siɴh ᴛhì ᴍấᴛ coɴ

Yêu nhau 2 năm thì em có bầu. Lúc đó anh về quê lo tang cho bà nội nên em cũng chưa báo anh. 1 tháng sau anh mới trở lên, lúc này cái thai đã được 2 tháng. Anh bảo:

– Bà vừa mất bố mẹ anh chắc không đồng ý cho làm đám cưới đâu.

– Thế giờ em phải làm sao?

– Một là em b..ỏ thai, 2 là chấp nhận cứ sinh con thôi, khi nào hết tang bà thì bố mẹ tổ chức cho mình.

Tất nhiên là em lựa chọn phương án thứ 2 vì em không nỡ lòng nào bỏ đi giọt m..áu của mình cả. Nhưng khi em muốn anh đưa mình về ra mắt và anh về ra mắt nhà em thì anh lại không chịu. Anh cứ lấy lý do nọ kia để kéo dài.

Em đã chọn giữ cái thai (ảnh minh họa)
Thời gian sau đó là bạn trai bao nuôi em vì em thất nghiệp do dịch, cộng với việc mang bầu nên không thể nào tìm được việc mới. Gọi là bao nuôi nhưng anh cũng chỉ nuôi ăn và đưa tiền đi khám thai định kì chứ bồi bổ là không có vì lương em cũng thấp.

Em cũng không dám nói chuyện mình mang bầu với bố mẹ để xin viện trợ vì bảo anh về quê ra mắt nói chuyện với bố mẹ em mà anh đã chịu về đâu. Em bầu tháng thứ 6 thì bác sĩ nói con em nhẹ cân, và có nguy cơ gì đó em cần phải thăm khám kĩ hơn.

Thú thật nghĩ đến chuyện vào viện khám tốn tiền là em thấy sợ rồi. Em định về nhà hỏi anh xem còn tiền không để vào viện. Nhưng rồi chờ đến 8 giờ tối vẫn chẳng thấy anh về. Sáng tôi đi khám anh vẫn ở nhà, chả hiểu anh đi đâu.

Em mệt mỏi lên hỏi chị chủ thì ngớ người khi chị ấy bảo: “Chú ấy vác balo đi từ chiều rồi, tôi tưởng là về quê”. 5 ngày sau em vẫn không thể nào liên lạc được với anh lúc này em mới biết mình bị bạn trai bỏ. Tiền không có lại mang bầu, em chẳng biết bấu víu vào đâu. Đứa bạn thân khuyên em về quê nói với bố mẹ, chỉ có bố mẹ thương con mới sẵn sàng cưu mang em lúc này thôi.

Nghĩ bạn nói cũng đúng nên em quyết định về quê. Ai ngờ vừa nhìn thấy em với cái bụng lùm lùm bố em đã cầm chổi đuổi. Ông không cần em giải thích, loại con gái không chồng mà chửa là ông từ mặt. May lúc đó em con chạy kịp không thì…

Thấy em quay lại thành phố, chị chủ nhà trọ thương tình cho ở nhờ tới lúc sinh. Đứa bạn thân cũng cho một ít tiền nhưng em không dám tiêu mà để dành đi đẻ. Vậy là ngày ngày em chỉ ăn 1 bữa cháo còn lại là ăn bánh mì để cầm cự. Em cũng chẳng dám đi khám thai nữa vì thấy con trong bụng vẫn chuyển động, em nghĩ chắc không sao.

Gần 9 tháng thấy con mấy hôm không chuyển động, rồi em đau bụng và ra ít m.áu. Em nghĩ mình sinh sớm. Lúc vào viện cũng là chị chủ nhà đưa đi. Còn 5 triệu đứa bạn cho em dúi cả vào tay nhờ chị ấy lo giúp. Nhưng khi lên bàn khám em điếng người khi bác sĩ thông báo:

“Chị ơi em hại con em rồi”. (ảnh minh họa)
 Con em bị lưu rồi, bé suy dinh dưỡng nặng còn bệnh nữa.

Còn nỗi đau đớn nào bằng nỗi đau này. Em đã ngất ngay sau đó nên bác sĩ vội vàng đưa em vào phòng cấp cứu. Sau đó em chẳng biết gì, lúc tỉnh lại thì con em đã được đưa ra khỏi bụng mẹ. Chỉ có chị chủ nhà trọ ở đó, em ôm chị ấy khóc nức nở. “Chị ơi em hại con em rồi”.

Cố gắng giữ con lại nhưng em lại không thể để con chào đời như bao đứa trẻ khác. Em là người mẹ tồi, người mẹ đáng trách đúng không mọi người. Giờ em chán quá, em chẳng có ai bên cạnh, em không thiết sống nữa rồi mọi người ơi…

Nguồn: https://webtintuc.com/bau-6-thang-ban-trai-chia-tay-toi-quyet-1-minh-lam-me-don-than-545412.html?fbclid=IwAR2-BiTbzAacgBlML4cTp9l4lwyogemMOUPw4j7EFrFOFrYEBLnfJ4IBCPg

Xem thêm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *